Trong khách điếm chìm vào tĩnh lặng, ngoài giọng nói của Phương Thư Văn, chỉ còn lại tiếng ăn cơm của Trần Ngôn và Quy Đông Lai.
Ánh mắt của những người khác đều đổ dồn lên người Phương Thư Văn.
Kẻ thì kinh ngạc, người lại khó tin, cũng có kẻ lắc đầu thở dài, dường như đã thấy trước kết cục của Phương Thư Văn.
"Vẫn còn quá trẻ, muốn hành hiệp trượng nghĩa nhưng lại chọn nhầm đối thủ rồi."




